Trường Giang: Khi lời xin lỗi thôi là chưa đủ…
Vài tuần qua, cái tên Trường Giang liên tục xuất hiện trên các bảng tin mạng xã hội, không phải vì một vai diễn hay chương trình mới, mà vì hàng loạt đoạn clip cũ được đào lại, xoay quanh cách ứng xử của anh với đồng nghiệp nữ tại một số gameshow trong quá khứ.
Sau khoảng một tuần giữ im lặng, nam nghệ sĩ đã chính thức lên tiếng, thừa nhận bản thân "có lúc chưa đủ tinh tế, chưa đủ chín chắn" và gửi lời xin lỗi đến những người từng bị tổn thương. Về những hành vi được nhắc lại trong các đoạn clip, công chúng đã có nhiều góc nhìn khác nhau và đó là điều dễ hiểu khi ranh giới giữa "duyên hài" và sự thiếu tôn trọng trên sóng truyền hình thực tế nhiều năm trước vốn chưa được xã hội nhìn nhận rõ ràng như hiện nay.
Bài viết này không nhằm phán xét đúng sai của những gì đã xảy ra, cũng không có ý bênh vực hay hợp thức hóa bất kỳ hành động nào mà muốn nhìn vào một câu hỏi thiết thực hơn: một nghệ sĩ kỳ cựu như Trường Giang nên xử lý khủng hoảng này ra sao để vừa giữ được sự chuyên nghiệp, vừa không đánh mất niềm tin của khán giả.
Trước hết, lời xin lỗi vừa qua là một bước đi cần thiết, nhưng một lời xin lỗi chung chung, mang tính tổng kết sự nghiệp, khó có thể làm dịu hoàn toàn dư luận nếu không đi kèm những hành động cụ thể tiếp theo. Khán giả ngày nay, đặc biệt trên mạng xã hội, thường đánh giá độ chân thành qua tính cụ thể: xin lỗi vì điều gì, với ai và sẽ thay đổi như thế nào. Nếu có những cá nhân cụ thể cảm thấy bị ảnh hưởng bởi các sự việc trong quá khứ, một lời liên hệ riêng, chân thành, không mang tính hình thức truyền thông sẽ có giá trị hơn nhiều so với một status trên fanpage.
Thứ hai, việc gia đình - cụ thể là vợ anh, diễn viên Nhã Phương công khai thể hiện sự ủng hộ là điều dễ hiểu về mặt tình cảm, nhưng xét về chiến lược truyền thông, đây là con dao hai lưỡi. Nó có thể khiến một bộ phận công chúng cảm thấy vấn đề đang bị "gia đình hóa" thay vì được nhìn nhận nghiêm túc. Một chiến lược xử lý khủng hoảng chuyên nghiệp thường tách bạch giữa việc nhận trách nhiệm cá nhân và sự ủng hộ từ người thân, tránh để hai luồng thông điệp này chồng lấn và tạo cảm giác né tránh.
Thứ ba, thay vì chỉ dừng ở phát ngôn, Trường Giang và êkíp có thể cân nhắc một khoảng lặng hoạt động vừa đủ không biến mất hoàn toàn khỏi công chúng gây cảm giác trốn tránh, cũng không vội vã trở lại gameshow như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Khoảng thời gian này nên được dùng để thực sự lắng nghe phản hồi, thay vì chỉ chờ "sóng dư luận" lắng xuống.
Cuối cùng, về lâu dài, cách một nghệ sĩ lựa chọn nội dung và cách ứng xử trên sóng truyền hình thực tế sau này mới là thước đo thực sự cho sự thay đổi. Công chúng Việt Nam nhìn chung khá bao dung với những nghệ sĩ biết nhận lỗi và chứng minh bằng hành động, nhưng cũng rất nhạy cảm với bất kỳ dấu hiệu nào cho thấy lời xin lỗi chỉ là một chiến thuật ứng phó truyền thông. Với một nghệ sĩ đã gắn bó gần hai thập kỷ với khán giả như Trường Giang, đây vừa là một phép thử, vừa là cơ hội để định hình lại hình ảnh một cách bền vững hơn, nếu được xử lý bằng sự chân thành và nhất quán thay vì chỉ bằng một tuyên bố mang tính thời điểm.
*(Bài viết theo quan điểm cá nhân)