Khi nhạc trẻ Việt tìm về nguồn cội

Giữa thị trường Vpop ngày càng chuộng những âm hưởng quốc tế hóa, vẫn có những ca sĩ trẻ lặng lẽ mang trong tim câu ca dao của bà, điệu hò của mẹ, tấm áo the của cha, rồi gói ghém tất cả vào từng nốt nhạc. Hòa Minzy, Hoàng Thùy Linh, Phương Mỹ Chi, Hương Tràm - mỗi người một giọng hát, một vùng đất, nhưng cùng chung một trái tim: yêu văn hóa dân tộc bằng tất cả sự chân thành.

Khi nhạc trẻ Việt tìm về nguồn cội

Với Hòa Minzy, tình yêu ấy mang tên "Bắc Bling" - một sản phẩm kết hợp cùng nghệ sĩ Xuân Hinh, Masew và Tuấn Cry, đưa chất liệu văn hóa Bắc Ninh vào âm nhạc đại chúng một cách gần gũi đến nao lòng. Không phải ngẫu nhiên mà cô lựa chọn quê hương mình làm điểm tựa sáng tạo. Đó là nơi cô sinh ra, lớn lên, là nơi những người diễn viên quần chúng trong MV đều là người thân, hàng xóm, láng giềng của chính cô. Hình ảnh làng quê, trang phục truyền thống, tinh thần cộng đồng cùng màu sắc dân gian được cô kể lại bằng một thứ ngôn ngữ trẻ trung mà vẫn giữ trọn cái hồn.

Hòa Minzy với Bắc Bling Và rồi tình yêu chân thành ấy đã được đền đáp, ca khúc kết hợp giữa yếu tố dân gian Bắc Ninh, âm hưởng hiện đại cùng sự góp mặt của nghệ sĩ Xuân Hinh đã được vinh danh tại Music Awards Japan 2026, mang niềm tự hào Kinh Bắc vượt ra khỏi biên giới Việt Nam. Trong khoảnh khắc được xướng tên, Hòa Minzy đã không giấu được xúc động khi gửi lời cảm ơn đến bà con Bắc Ninh, gia đình và những người anh em đã cùng cô đi qua hành trình ấy.

Nếu Hòa Minzy là ngọn gió mới, thì Hoàng Thùy Linh lại là người đã âm thầm gieo hạt suốt nhiều năm ròng. Cô từng chia sẻ rằng ngay từ khi còn ngồi trên ghế nhà trường, những điều cô được học, được tiệm cận đều là văn hóa Việt Nam - và suy cho cùng, điều đó đẹp muôn đời. Niềm tin giản dị ấy đã theo cô qua từng sản phẩm, từ "Bánh Trôi Nước" đến album "Hoàng", rồi đến "Gieo Quẻ" - ca khúc ra đời trong những ngày cả thế giới còn chật vật vì đại dịch, như một lời động viên nhẹ nhàng gửi đến những tâm hồn đang cần được an ủi.

Hoàng Thùy Linh với âm nhạc mang văn hóa Tây Bắc Nữ ca sĩ muốn dùng âm nhạc để lan tỏa những điều thân quen nhất với mình, những nét văn hóa đã nuôi dưỡng tâm hồn cô lớn khôn - đó là tục xin quẻ cầu may, hái lộc đầu năm, một phong tục ngàn đời của người Việt. Sự kiên định ấy khiến một nhà nghiên cứu âm nhạc phải gật gù thừa nhận: nhắc đến dòng nhạc đương đại khai thác chất liệu dân gian, dường như người ta chỉ nhớ đến một cái tên duy nhất - Hoàng Thùy Linh.

Có lẽ, cảm động nhất trong hành trình "về nguồn" của Vpop nửa đầu năm 2026 chính là câu chuyện của Hương Tràm. Sau nhiều năm gắn bó với những bản ballad da diết, cô trở lại vào tháng 7 với "gái NGHỆ" - ca khúc mang âm hưởng ví giặm Nghệ Tĩnh, đưa những hình ảnh thân thuộc như chiếu hoa, xe lam, sân vận động của CLB Sông Lam Nghệ An bước vào âm nhạc. Nhưng điều khiến hàng triệu khán giả rưng rưng không nằm ở phần nhìn hay phần nghe, mà ở một chi tiết rất riêng tư: phần hò ví giặm trong MV do chính cha cô, NSND Tiến Dũng, người đã dành cả cuộc đời để gìn giữ điệu hò quê hương, đích thân thể hiện.

Hương Tràm với tình yêu dành cho quê hương Nghệ An Hương Tràm từng nghẹn ngào kể lại, ý tưởng thực hiện dự án này bắt nguồn từ một lời dặn giản dị của cha: trên hành trình của con, nếu một ngày nào đó con đi chậm lại và có thời gian, hãy làm một điều gì đó, dù nhỏ nhoi, để hướng về quê hương mình. Lời dặn ấy cô mang theo suốt nhiều năm, đến khi mọi thứ đã thực sự chín muồi mới dám bắt tay thực hiện. Ca khúc mở đầu bằng câu ca dao quen thuộc "Đường vô xứ Nghệ quanh quanh", giữ nguyên chất giọng địa phương trong từng câu nói dân gian như một cách trân trọng tuyệt đối cái gốc của mình. Đó không đơn thuần là một MV âm nhạc, mà là một cuộc đối thoại đầy yêu thương giữa hai thế hệ trong cùng một gia đình nghệ sĩ - nơi người cha cả đời hát ví giặm, còn người con mang di sản ấy bước vào đời sống đương đại.

Mới đây nhất, trong MV "Thiên Đường Với Người Thương", Phương Mỹ Chi đã đưa văn hóa Khmer vào một câu chuyện tình yêu, với trang phục Robam Khmer và những công trình mang đậm dấu ấn dân tộc xuất hiện xuyên suốt. Cô không cần dùng đến những từ ngữ lớn lao về quê hương, đất nước hay lòng tự hào dân tộc - chỉ bằng một câu chuyện tình rất đỗi bình dị, cô đã lặng lẽ mở ra một cánh cửa để khán giả trẻ nhìn thấy, cảm nhận và yêu thêm một vùng văn hóa vốn ít được nhắc đến trên sân khấu đại chúng.

Phương Mỹ Chi và văn hóa Khmer Nam Bộ Hành trình của Phương Mỹ Chi bắt đầu từ khi cô còn là một cô bé nhỏ nhắn cất giọng dân ca trên sân khấu Giọng Hát Việt Nhí, để rồi lớn lên cùng năm tháng mà chưa một lần rời xa cội nguồn. Cô theo đuổi định hướng gắn liền với các giá trị văn hóa và chất liệu âm nhạc truyền thống Việt Nam, trong đó yếu tố dân gian luôn được gìn giữ như một nền tảng xuyên suốt, song song với cách tiếp cận âm nhạc đương đại.

Bốn giọng ca, bốn miền đất, bốn câu chuyện riêng - Bắc Ninh trong tiếng cười của Hòa Minzy, tinh thần dân gian bền bỉ trong từng nốt nhạc của Hoàng Thùy Linh, miền Tây sông nước và văn hóa Khmer dịu dàng trong giọng hát Phương Mỹ Chi, xứ Nghệ đậm tình cha con trong "gái NGHỆ" của Hương Tràm. Nhưng tất cả đều gặp nhau ở một điểm chung xúc động: âm nhạc, với họ, không chỉ là để cất lên cho hay, mà còn là cách để nói lời tri ân với nơi mình sinh ra, để những giá trị văn hóa cha ông từng gìn giữ tiếp tục được sống, được yêu, được tự hào trong trái tim của một thế hệ khán giả mới. Và có lẽ, chính tình yêu chân thành ấy mới là điều khiến âm nhạc Việt, dù đi xa đến đâu, vẫn luôn tìm được đường về.