Khi ánh đèn sân khấu vụt tắt vì ma túy
Những ngày này, tin tức TAND TP.HCM tiếp tục phiên xét xử sơ thẩm 227 bị cáo trong chuyên án ma túy VN10, trong đó có người mẫu An Tây bị đề nghị mức án từ 9 - 11 năm tù; hay Cơ quan Cảnh sát điều tra Công an TP Hà Nội đã khởi tố bị can, bắt tạm giam diễn viên Kiều Thị Thanh (NSƯT Kiều Thanh) về tội mua bán trái phép chất ma túy… làm tôi cảm thấy hụt hẫng, xót xa.
Còn nhiều những cái tên quen thuộc, người từng khiến mình cười, từng khiến mình xúc động qua một vai diễn hay một ca khúc, nay xuất hiện trong một bản tin khác hẳn: bị khởi tố, bị bắt tạm giam vì ma túy. Cảm giác lúc ấy không hẳn là giận mà là một nỗi hụt hẫng rất khó gọi tên, giống như đang xem dở một bộ phim hay bỗng dưng bị cắt ngang bằng một phút quảng cáo.
Nghĩ lại, showbiz vốn dĩ là nơi người ta phải luôn lấp lánh. Đi diễn tối nay, sáng mai đã phải tươi tắn cho một buổi livestream khác; hết ánh đèn sân khấu này lại vội vã sang ánh đèn khác. Có lẽ chính guồng quay không cho phép mệt mỏi ấy đã đẩy không ít người tìm đến một thứ "trợ lực" nguy hiểm, với niềm tin ngây thơ rằng chỉ cần vài viên thuốc, vài hơi khói là đủ giữ cho mình luôn ở trạng thái sung mãn nhất.
Cựu người mẫu An Tây Nhưng ma túy không phải là cây gậy thần kỳ để chống đỡ áp lực, nó là con dao hai lưỡi, ban đầu tưởng như nâng người ta lên, sau đó lại âm thầm kéo tuột xuống, nhanh và êm đến mức chính người trong cuộc cũng không nhận ra mình đang rơi.
Điều khiến tôi trăn trở nhiều hơn cả là khoảng cách giữa hình ảnh trước ống kính và đời sống phía sau cánh gà. Có nghệ sĩ đến sát ngày bị bắt vẫn cười nói bình thường, vẫn xuất hiện đầy năng lượng trên sóng truyền hình. Khán giả như tôi, vốn quen nhìn người nổi tiếng qua lăng kính hào nhoáng ấy, nên khi sự thật vỡ ra mới thấy hụt hẫng gấp bội. Chúng ta đã trót đặt vào họ một phần niềm tin, một phần kỳ vọng về lối sống đẹp, để rồi nhận lại một cú rơi không báo trước.
Nhà thiết kế Nguyễn Công Trí Nhưng nghĩ cho cùng, trách nghệ sĩ thì dễ, tự hỏi mình mới khó. Ranh giới giữa một cuộc vui và một cái bẫy đôi khi mong manh hơn ta tưởng, không chỉ trong giới giải trí mà ở bất cứ đâu có sự cô đơn, áp lực và những lời mời gọi ngọt ngào kiểu "thử một lần cho biết".
Trong khi đó, ma túy tổng hợp ngày nay lại càng nguy hiểm ở chỗ nó không đánh gục người ta ngay lập tức như trước, mà gặm nhấm dần trí nhớ, cảm xúc, giấc ngủ, cho đến khi mọi thứ sụp đổ cùng một lúc. Có lẽ vì thế mà nhiều người, kể cả người có học thức và tiếng tăm, vẫn ngỡ mình đang kiểm soát được, cho tới khi không còn gì để kiểm soát nữa.
Tôi vẫn tin phần lớn khán giả, cũng như tôi, không nhìn những vụ việc ấy bằng ánh mắt hả hê hay phán xét cực đoan. Có chăng là một nỗi tiếc - tiếc cho tài năng, tiếc cho những năm tháng gây dựng hình ảnh và cả tiếc cho chính mình vì đã tin tưởng một cách ngây thơ vào vẻ ngoài lung linh của ánh đèn sân khấu.
Nghệ sĩ Kiều Thanh tại cơ quan điều tra Có lẽ đến một lúc nào đó, chúng ta cần nhìn người nổi tiếng như những con người bình thường, cũng biết mệt, cũng biết yếu lòng, cũng có thể sa ngã, thay vì mặc định họ phải luôn hoàn hảo. Nhưng nếu vậy, phải chăng chính điều đó lại càng đòi hỏi họ tỉnh táo hơn ai hết trước những cám dỗ, bởi đằng sau mỗi bước chân của họ luôn có hàng ngàn ánh mắt trẻ đang dõi theo và học theo?
Và biết đâu, câu hỏi thật sự không phải là "vì sao họ lại sa ngã", mà là "liệu ai trong chúng ta có thể chắc chắn mình sẽ không bao giờ đứng trước một cám dỗ tương tự"?