Đỗ Mạnh Cường và khu vườn ký ức đầy hoa

Người ta quen nhìn Đỗ Mạnh Cường đứng sau cánh gà, chỉnh từng nếp vải cho người mẫu trước giờ diễn. Nhưng những ngày này, tại Bảo tàng Mỹ thuật TP.HCM, anh xuất hiện với một danh xưng khác - họa sĩ. Và lần này, thứ anh "trình diễn" không phải là bộ sưu tập thời trang mà là 45 bức tranh ấp ủ suốt hơn hai mươi năm.

Đỗ Mạnh Cường và khu vườn ký ức đầy hoa

Triển lãm mang tên "Những mùa hoa trong ký ức" khai mạc sáng 12/9 và mở cửa tự do đến hết ngày 20/9 tại Bảo tàng Mỹ thuật TP.HCM. Với một người đã quá quen thuộc trên mặt báo giải trí suốt gần hai thập niên, đây là một khoảnh khắc khá đặc biệt: lần đầu tiên công chúng được nhìn thấy một Đỗ Mạnh Cường hoàn toàn khác, không lụa là, không sàn catwalk, chỉ có màu và toan.

Ít ai biết, trước khi trở thành ông chủ của DMC hay SIXDO, chàng trai sinh năm 1981 tại Hà Nội từng ba lần thi trượt ngành báo chí. Có lẽ chính vì "duyên nợ" ấy chưa thành, anh rẽ sang học vẽ, rồi bất ngờ đậu liền ba trường nghệ thuật. Cuối cùng, anh chọn ngành gốm tại Đại học Mỹ thuật Công nghiệp Hà Nội – nơi tình yêu hội họa bắt đầu bén rễ một cách nghiêm túc chứ không phải nghiệp dư.

Rồi Paris gọi tên anh. Đỗ Mạnh Cường sang Pháp học thiết kế thời trang tại Chambre Syndicale de la Couture Parisienne, tốt nghiệp loại xuất sắc đến mức đồ án được trình diễn ngay tại bảo tàng Louvre, sau đó thực tập tại nhà mốt Dior lừng lẫy.

Nhưng những năm tháng ấy, ngoài giờ học may đo, anh lại dành thời gian lang thang qua các bảo tàng, đứng hàng giờ trước những bức tranh, âm thầm "học lỏm" cách người họa sĩ dùng ánh sáng và màu sắc để nói những điều không thể gọi tên. Hạt giống hội họa, chưa bao giờ ngừng nảy mầm.

Về nước, Đỗ Mạnh Cường chọn thời trang làm điểm khởi đầu sự nghiệp: từ bộ sưu tập "Cô đơn" năm 2007, thương hiệu DMC, đến SIXDO ra đời năm 2020 với hệ thống cửa hàng phủ khắp cả nước. Nhưng khi mọi thứ đã vào guồng ổn định, khao khát cầm cọ năm xưa lặng lẽ quay trở lại và lần này, anh quyết định không giấu nó trong ngăn kéo nữa.

Xem tranh của Đỗ Mạnh Cường, khán giả sẽ nhận ra ngay "gu" thẩm mỹ quen thuộc: hoa, cỏ cây, khu vườn – những hình ảnh từng là dấu ấn nhận diện trên không biết bao nhiêu bộ váy của anh. Chỉ khác, giờ đây hoa không còn nằm im trên nếp vải mà được "thả rông" hoàn toàn bằng màu sắc: những lớp màu dày, nét cọ ngắn, dứt khoát, đặt cạnh nhau đầy táo bạo – đỏ rực bên hồng cánh sen, xanh dương chen xanh ngọc và tím trầm. Phong cách này gợi nhớ tinh thần Hậu ấn tượng, Dã thú lẫn Biểu hiện, nhưng vẫn phảng phất chất "thời trang" rất riêng, như thể từng mảng màu được xếp lớp, đắp nổi và thêu thẳng lên mặt tranh.

Điều thú vị là Đỗ Mạnh Cường không cố vẽ đúng hình dáng của một bông hoa. Anh vẽ lại cảm giác mà hoa để lại trong ký ức: sự sống, sự mong manh, niềm vui, và cả nỗi cô đơn giấu sau vẻ rực rỡ. Bởi vậy, nhìn thoáng qua tranh anh có vẻ tả thực, nhưng càng ngắm kỹ càng thấy đó là một thế giới được cách điệu hóa, chở đầy cảm xúc hơn là ghi chép phong cảnh.

Suy cho cùng, "Những mùa hoa trong ký ức" không phải một cú rẽ ngang bất ngờ của một nhà thiết kế nổi tiếng đang "lấn sân". Nó giống một cuộc trở về đúng nghĩa – nơi hội họa vốn xuất hiện trước cả thời trang trong cuộc đời Đỗ Mạnh Cường, chỉ là suốt hơn hai mươi năm qua, nó lặng lẽ chờ đến ngày được nở rộ.